Tìm ra thuốc trị "bộ ba" bệnh nhiệt đới làm hàng vạn người chết

Các nhà khoa học Anh vừa thông báo đã tìm ra một loại thuốc mới đặc trị "bộ ba" bệnh nhiệt đới Chagas, bệnh ngủ và bệnh Leishmania vốn cướp đi sinh mạng của 50.000 người mỗi năm.
Ký sinh trùng gây ra bệnh Leishmania. Ảnh minh họa. (Nguồn: emaze.com)

Theo kết quả nghiên cứu được đăng tải ngày 8/8 trên Tạp chí y học Nature, các nhà nghiên cứu đã xác định được một enzim chung trong các mầm bệnh nói trên, sau đó họ điều chế một chất có khả năng tấn công enzim này, từ đó ngăn chặn enzim vận hành.

Trên thực tế, bệnh nhiệt đới Chagas, bệnh ngủ và bệnh Leishmania đều có điểm chung là bệnh do nhiễm ký sinh trùng đơn bào, lớp trùng roi gây ra.

Đây là "bộ ba" bệnh chết người được Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) liệt vào danh sách "những căn bệnh nhiệt đới ít được quan tâm", được phát hiện chủ yếu ở những nước nghèo nàn, lạc hậu thiếu điều kiện vệ sinh cơ bản và có sự tiếp xúc gần gũi giữa người với gia súc và gia cầm.

Hiện loại thuốc này mới đã được thí nghiệm trên chuột và cho thấy hiệu quả tối ưu, không xảy ra hiện tượng xáo trộn chức năng các tế bào động vật. Các nhà nghiên cứu cần phải kiểm tra độc tính trong loại thuốc này trước khi thử nghiệm lâm sàng trên người.

Theo WHO, mỗi năm có khoảng 2 triệu ca nhiễm bệnh Leishmania tập trung gần 90 nước toàn thế giới. Trong khi đó, hiện có khoảng 120 triệu người trên thế giới nhiễm bệnh Chagas, với số ca nhiễm bệnh mới khoảng 300.000 ca mỗi năm./.

Trên thị trường đã có các loại thuốc chữa trị riêng biệt cả 3 bệnh nói trên, song giá thành các loại thuốc này đắt, gây nhiều phản ứng phụ cho người dùng và cũng chưa tỏ ra thực sự hiệu quả khi điều trị.

Chagas và Bệnh ngủ là hai bệnh cùng do ký sinh trùng Trypanosoma gây ra. Thời gian ủ bệnh có thể kéo dài nhiều năm. Ký sinh trùng từng bước tấn công phần lớn nội tạng cơ thể người, phá hủy hệ thống tim mạch và tiêu hóa. Trong khi bệnh Leishmania, do chính ký sinh trùng Leishmania gây bệnh, có thể khiến người mắc bệnh nhẹ thì bị u, sẹo, nặng thì dẫn các bộ phận nội tạng bị phá hủy./.

These icons link to social bookmarking sites where readers can share and discover new web pages.
  • Digg
  • Sphinn
  • del.icio.us
  • Facebook
  • Mixx
  • Google
  • Furl
  • Reddit
  • Spurl
  • StumbleUpon
  • Technorati

Thành phố hạt nhân ít được biết đến của Liên Xô cũ ẩn chứa điều gì?

Vào trung tuần tháng 4 năm 2016 vừa qua là thời điểm được đánh dấu là lần kỉ niệm 70 năm thành lập Viện Hạt nhân tại Sarov, và đây là một trong những cơ sở quân sự quan trọng nhất cũng như hết sức nhạy cảm trong thế kỷ 20 và 21 của Liên Xô cũ và giờ đây là của Nga…
Khu vực nhạy cảm
Cơ sở chính thức được gọi là Trung tâm Hạt nhân Liên bang Nga của Viện Nghiên cứu khoa học cho thí nghiệm vật lý toàn nước Nga, được thành lập vào tháng 4 năm 1946 tại Sarov, một TP khép kín ở miền trung nước Nga. Nó trở thành trung tâm của Liên Xô và chương trình nghiên cứu hạt nhân của Nga sau này. Cơ sở rất bí mật đến năm 1991, thị trấn chỉ được biết đến cái tên Arzamas-16, và không được liệt kê trên bản đồ công cộng. Viện nghiên cứu này , đầu tiên được gọi đơn giản là KB-11 (Cục Thiết kế-1), “đã trở thành trung tâm hạt nhân đầu tiên của nước ta”, ông Kostyukov - GĐ trung tâm nhớ lại. “Những thành tựu của các chuyên gia đã đặt nền móng cho khả năng răn đe hạt nhân của nước ta, là nền tảng quan trọng của an ninh kỹ thuật quân sự của Nga cho đến ngày nay”. Vào tháng Tám năm 1949, các nhà khoa học tại KB-11 phát triển RDS-1, đầu đạn hạt nhân đầu tiên của Liên Xô. “Sự thử nghiệm này chứng minh rằng đất nước của chúng tôi đã làm chủ một trong những công nghệ quan trọng của thế kỷ 20. Những năm 1950 chứng kiến sự thử nghiệm vũ khí nhiệt hạch, tạo nên sự răn đe hạt nhân”. Các nhà khoa học tại trung tâm đã phải đưa ra và thực hiện hàng chục ý tưởng ban đầu, khiến Liên Xô cuối cùng bắt kịp với khả năng hạt nhân của Mỹ. “Điều đặc biệt tại KB-11 là nó không chỉ bao gồm các nhà khoa học xuất sắc, mà còn có cả những nhà thiết kế tài năng, kỹ sư, kỹ thuật viên và các nhà quản lý, tất cả đều đi qua các trường danh tiếng và Chiến tranh thế giới thứ hai”. Giờ đây, viện vẫn là một trong những trung tâm quan trọng nhất của Nga về công nghệ cao, làm việc trong các lĩnh vực bao gồm cả vũ khí hạt nhân, vũ khí công nghệ cao thông thường và các công nghệ mới mới cho nền kinh tế dân. Sau này bao gồm lĩnh vực CNTT, trong đó có siêu máy tính do Nga chế tạo, các phần mềm liên quan và các công nghệ an ninh thông tin, chủ yếu sử dụng cho các cơ quan nhà nước. Cuối cùng, Kostyukov lưu ý có thể nói mà không cường điệu rằng nơi đây là kho tàng và niềm tự hào của nước Nga.
Arzamas-16 là một trong hàng chục TP bí mật được Liên Xô xây dựng trong giai đoạn đầu của Chiến tranh Lạnh. Ảnh tư liệu
Giờ đây không ít cán bộ đã làm việc tại khu vực này của Liên Xô cũ vẫn giữ những kỉ niệm đẹp về nơi đã mang tới sức mạnh cho quân đội trong thời Chiến tranh lạnh. Trong khi đó khu vực này cũng từng là nơi mà các quốc gia Tây Âu luôn muốn kiếm tìm, thậm chí nguồn tài liệu được nghiên cứu liên quan tới khu vực này của họ không có nhiều. Theo trang mạng quân sự Military Today, Arzamas-16 được thành lập vào năm 1946, đây là nơi đầu tiên nghiên cứu, thiết kế và sản xuất vũ khí hạt nhân của Liên Xô. Ban đầu, Phòng thiết kế KB-11 đặt trụ sở tại đây để tiến hành các hoạt động phát triển vũ khí hạt nhân. Quá trình nghiên cứu và thiết kế bắt đầu từ năm 1947. Để đảm bảo an ninh và bí mật, quân đội Liên Xô đã xây dựng một vành đai bao quanh khu vực có diện tích 232km2. Trong năm 1947, khu vực này bị xóa khỏi tất cả các bản đồ chính thức và tài liệu thống kê của Liên Xô. Quá trình cô lập khu vực hoàn tất vào năm 1948. KB-11 hoàn thành việc phát triển và thử nghiệm thành công quả bom hạt nhân đầu tiên của Liên Xô vào năm 1949. Phát triển và thử nghiệm thành công bom nhiệt hạch (bom hydro) vào năm 1953. Arzamas-16 là trung tâm nghiên cứu, phát triển vũ khí hạt nhân lớn nhất của Liên Xô. Toàn bộ vũ khí hạt nhân của Moscow đều được sản xuất tại đây. Arzamas-16 có thể so sánh với Phòng thí nghiệm quốc gia Los Alamos của Mỹ. Đây là hai trung tâm phát triển vũ khí hạt nhân lớn nhất thế giới. Arzamas-16 nằm cách Arzamas, TP lớn nhất trong khu vực, khoảng 75 km. Liên Xô có xu hướng đặt tên các khu vực bí mật giống với tên TP lân cận để đánh lạc hướng. Trong hệ thống mã bưu chính Liên Xô, số 16 được hiểu là khu vực này nằm cách 16 km từ TP chính Arzamas.
Trong năm 1960, nó được đổi tên thành Arzamas-75, tuy nhiên, cách đặt tên này nhanh chóng bị chỉ trích vì con số 75 mô tả chính xác khoảng cách đường bộ từ Arzamas đến TP bí mật. Tên gọi sau đó được đổi thành Arzamas-60, nhưng vẫn bị cho là quá nhạy cảm. Vài năm sau đó được đổi lại thành Arzamas-16. Ngoài ra, số nhà ở TP bí mật được đặt một cách rất khác thường và tiếp nối theo việc đánh số nhà của TP lân cận. TP khép kín có 2 cơ sở hạt nhân, một viện thiết kế lắp ráp và tháo gỡ đầu đạn hạt nhân. Những năm 1990, Arzamas-16 có dân số khoảng 83.000 người, trong đó khoảng 20.000 người làm việc tại các cơ sở nghiên cứu và phát triển vũ khí hạt nhân. Khoảng 10.000 người làm việc tại các nhà máy sản xuất linh kiện, lắp ráp đầu đạn hạt nhân.
Sau khi Liên Xô sụp đổ đến năm 1994, Nga mới bắt đầu công bố vị trí của Arzamas-16 sau đó nó được đổi tên thành Sarov vào năm 1995. Hiện tại đây vẫn là một trong những nơi nghiên cứu vũ khí hạt nhân của Nga nhưng với quy mô nhỏ hơn nhiều so với thời Liên Xô. Ảnh tư liệu
Những điều bí ẩn
Quy mô TP bí mật được giới hạn trong khu vực hình lục giác có diện tích khoảng 232km2. Toàn bộ khu vực được bao bọc bởi hàng rào thép gai 2 lớp, lực lượng an ninh tuần tra liên tục để đảm bảo nội bất xuất – ngoại bất nhập. Quân đội hình thành một vòng cung bảo vệ với chu vi 40 km từ bên ngoài TP và được giám sát rất chặt chẽ. Những năm Chiến tranh Lạnh, vòng ngoài được bảo vệ bởi một trung đoàn tên lửa phòng không và các đơn vị khác. Quân đội và lực lượng an ninh của Bộ Nội vụ liên tục tuần tra TP. Có một số khu vực bên trong bị hạn chế ra vào, đặc biệt là khu vực chứa vật liệu hạt nhân. Khu vực này được bao bọc bởi nhiều bức tường và hàng rào. Hệ thống cảm biến được lắp dày đặc để phát hiện mọi đối tượng tình nghi. TP có một sân bay nhỏ với đường băng rộng bất thường. Cư dân sống trong TP phải tuân thủ những nội quy rất nghiêm ngặt. Những năm 1950, các kỹ sư, nhà khoa học hay những người khác tham gia vào quá trình phát triển vũ khí hạt nhân, bao gồm cả thành viên trong gia đình không được phép rời khỏi TP, ngay cả trong kỳ nghỉ. Nơi duy nhất họ được đến trong các kỳ nghỉ là Arzamas hoặc một TP khác nhưng dưới sự giám sát của cơ quan mật vụ Liên Xô.
Hạn chế này sau đó đã được bỏ. Họ có thể đến TP chính Arzamas hay các TP lớn khác, nhưng phải đi trên một chiếc xe buýt đặc biệt. Công dân Liên Xô ở các khu vực khác không được phép đến TP bí mật. Arzamas-16 là “khu vực cấm” đối với người nước ngoài. Những người sống bên ngoài TP muốn vào thăm thân nhân bên trong phải trải qua quy trình thẩm định và cấp phép đặc biệt. Những người mới đến luôn phải chấp hành các quy định nghiêm ngặt. Họ phải ký một bản thỏa thuận không được tiết lộ về địa điểm, trang thiết bị nghiên cứu, sản xuất trong TP. Các cư dân TP phải tuân thủ những quy tắc an ninh nghiêm ngặt, nhưng bù lại họ được hưởng rất nhiều ưu đãi mà các khu vực khác không có. Tiền lương, phúc lợi xã hội ở TP cao hơn nhiều so với mặt bằng chung của cả nước. Trong những năm Chiến tranh lạnh, TP luôn được cung cấp đầy đủ mọi thứ, cho dù ở những khu vực khác có thể thiếu hụt. Tội phạm gần như không tồn tại. Arzamas-16 hoạt động một cách bí mật trong suốt 46 năm. TP được công khai trở lại và xuất hiện trên các bản đồ chính thức từ năm 1994.
Ngày nay, TP này được biết đến với tên gọi Sarov. Arzamas-16 vẫn là trung tâm sản xuất vũ khí hạt nhân chính của Nga. Yếu tố bí mật về vị trí, tên gọi không còn như trước, nhưng cư dân bên ngoài vẫn không được phép vào TP, trừ khi họ được cấp phép. Được biết quy mô dân số của khu vực này vào năm 2015 khoảng trên 90.000 người.

These icons link to social bookmarking sites where readers can share and discover new web pages.
  • Digg
  • Sphinn
  • del.icio.us
  • Facebook
  • Mixx
  • Google
  • Furl
  • Reddit
  • Spurl
  • StumbleUpon
  • Technorati

Chồng đánh, nhét vợ vào cốp xe gây bão mạng Trung Quốc

Đoạn clip ông chồng say rượu đánh vợ và nhét vào cốp xe gây bão trên mạng xã hội Trung Quốc do thái độ ngang ngược của ông chồng và sự bàng quan của người xung quanh.
chong-danh-nhet-vo-vao-cop-xe-gay-bao-mang-trung-quoc
Ông chồng đánh đấm, nhét vợ vào cốp xe trước sự chứng kiến của nhiều người ở trạm xăng. Ảnh:Weibo
Theo Sun, vụ việc xảy ra tại một trạm xăng ở thành phố Thương Châu, tỉnh Hà Bắc hôm qua. Người đàn ông liên tục đánh đấm, tát vợ. Một lúc sau có người phụ nữ chạy ra can ngăn:"Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa". Lát sau, một người đàn ông nữa chạy ra, nhưng cả hai không làm gì được ông chồng. Ông ta nhét vợ vào cốp và đóng sập cửa lại, đứng một lúc rồi chui vào xe lái đi.
Đoạn video được hàng trăm người chia sẻ trên Weibo, mạng xã hội lớn nhất Trung Quốc. Nhiều người bày tỏ phẫn nộ:"Tại sao người ta đứng đó nhìn, quay phim thôi mà chẳng làm gì cả. Tôi thấy đau lòng quá", một người viết.
"Cho dù đó là vợ chồng cãi nhau, nhưng trong tình huống này, cần phải gọi cảnh sát và không được cho ông chồng lái xe đi."
Sau vụ việc, cảnh sát Trung Quốc đã mở cuộc điều tra. Họ xác nhận hai người trong video là vợ chồng. Người vợ không bị thương và từ chối kiện chồng, nói rằng "chỉ muốn sống yên bình".
Tuy nhiên, nhiều người bất bình trước cách phản ứng của bà vợ.
"Nếu đây là Mỹ, chắc chắn ông ta đã bị bắt, cho dù vợ có kiện hay không", một người có tên She Huimin bình luận.
Một người khác cho biết sống gần nhà cặp vợ chồng, nói rằng bà vợ thường xuyên bị ông chồng say xỉn đánh đập. Tuy nhiên, bà không dám ly dị vì sợ chồng trả thù.
Vụ việc làm dấy lên cuộc tranh luận trên mạng về bạo hành gia đình. Theo ước tính, khoảng 25% phụ nữ Trung Quốc từng bị chồng bạo hành. Tuy nhiên, người dân ở đây luôn quan niệm đó là chuyện vợ chồng đóng cửa bảo nhau, nhiều người phụ nữ e ngại nói ra vì sợ tiếng xấu.

These icons link to social bookmarking sites where readers can share and discover new web pages.
  • Digg
  • Sphinn
  • del.icio.us
  • Facebook
  • Mixx
  • Google
  • Furl
  • Reddit
  • Spurl
  • StumbleUpon
  • Technorati

Kỳ diệu sống hơn một năm rưỡi mà không cần tim

Trong 555 ngày, lồng ngực trái của Stan Larkin, chàng trai 25 tuổi người Mỹ, không hề có nhịp tim cũng như cả quả tim bình thường vì anh đang chờ được ghép tim.
Stan Larkin sống 555 ngày với thiết bị nhân tạo nằm trong ba lô.
Stan Larkin sống 555 ngày với thiết bị nhân tạo nằm trong ba lô.
Thay vào đó, anh được hỗ trợ bằng thiết bị tim nhân tạo nằm gọn trong một chiếc ba-lô có tên là SynCardia Freedom Portable Driver.

Stan bị chẩn đoán mắc bệnh cơ tim từ khi còn ở tuổi thiếu niên và thường xuyên phải chống chọi với các đợt suy tim. Đến tháng 12 năm 2014, người ta buộc phải gỡ bỏ trái tim của anh đi thế nhưng Stan lại không được ghép tim kịp thời.

"Chúng tôi muốn tiến hành ghép tim nhưng không nghĩ rằng có đủ thời gian," bác sĩ Jonathan Haft cho biết.

Các thiết bị trợ tim thường được biết đến lại không hợp với Stan vì những thiết bị đó chỉ hỗ trợ suy tim cục bộ. Còn SynCardia lại hoàn toàn phù hợp với nhu cầu sử dụng của anh. Stan cũng là ứng cử viên đầu tiên may mắn được sử dụng thử thiết bị này.
Quả tim di động của Stan.
Quả tim di động của Stan.


Những bệnh nhân chờ ghép tim thường phải nằm trong bệnh viện nhưng nhờ thiết bị nhỏ gọn mà anh có thể đón Giáng Sinh cùng gia đình trong khi chờ một quả tim mới.

"Ban đầu dùng nó khá là căng thẳng nhưng sau đó tôi cũng quen dần và thấy tốt hơn nhiều. Khi dùng nó, tôi cảm giác như mình quay về khoảng thời gian trước khi bị bệnh tim vậy, cảm giác như tôi có thể làm bất cứ điều gì tôi muốn," Stan tâm sự.

Để làm một trái tim nhân tạo hoàn hảo, thiết bị được nối với cơ thể bằng hai ống nhỏ. Hai ống này sẽ đẩy không khí vào và đẩy máu đi khắp cơ thể.

Cả em trai của Stan cũng bị bệnh tim và được cho dùng thử thiết bị di động này. May mắn là cả hai anh em đều đã được ghép tim thành công.

"Bây giờ tôi cảm giác như mình có thể vừa chạy vừa nói chuyện," Stan nói. "Tôi muốn cám ơn người hiến tim và muốn gặp gia đình họ vào một ngày nào đó. Hi vọng là họ cũng muốn gặp tôi."

These icons link to social bookmarking sites where readers can share and discover new web pages.
  • Digg
  • Sphinn
  • del.icio.us
  • Facebook
  • Mixx
  • Google
  • Furl
  • Reddit
  • Spurl
  • StumbleUpon
  • Technorati

Kỳ diệu sống hơn một năm rưỡi mà không cần tim

Trong 555 ngày, lồng ngực trái của Stan Larkin, chàng trai 25 tuổi người Mỹ, không hề có nhịp tim cũng như cả quả tim bình thường vì anh đang chờ được ghép tim.
Stan Larkin sống 555 ngày với thiết bị nhân tạo nằm trong ba lô.
Stan Larkin sống 555 ngày với thiết bị nhân tạo nằm trong ba lô.
Thay vào đó, anh được hỗ trợ bằng thiết bị tim nhân tạo nằm gọn trong một chiếc ba-lô có tên là SynCardia Freedom Portable Driver.

Stan bị chẩn đoán mắc bệnh cơ tim từ khi còn ở tuổi thiếu niên và thường xuyên phải chống chọi với các đợt suy tim. Đến tháng 12 năm 2014, người ta buộc phải gỡ bỏ trái tim của anh đi thế nhưng Stan lại không được ghép tim kịp thời.

"Chúng tôi muốn tiến hành ghép tim nhưng không nghĩ rằng có đủ thời gian," bác sĩ Jonathan Haft cho biết.

Các thiết bị trợ tim thường được biết đến lại không hợp với Stan vì những thiết bị đó chỉ hỗ trợ suy tim cục bộ. Còn SynCardia lại hoàn toàn phù hợp với nhu cầu sử dụng của anh. Stan cũng là ứng cử viên đầu tiên may mắn được sử dụng thử thiết bị này.
Quả tim di động của Stan.
Quả tim di động của Stan.


Những bệnh nhân chờ ghép tim thường phải nằm trong bệnh viện nhưng nhờ thiết bị nhỏ gọn mà anh có thể đón Giáng Sinh cùng gia đình trong khi chờ một quả tim mới.

"Ban đầu dùng nó khá là căng thẳng nhưng sau đó tôi cũng quen dần và thấy tốt hơn nhiều. Khi dùng nó, tôi cảm giác như mình quay về khoảng thời gian trước khi bị bệnh tim vậy, cảm giác như tôi có thể làm bất cứ điều gì tôi muốn," Stan tâm sự.

Để làm một trái tim nhân tạo hoàn hảo, thiết bị được nối với cơ thể bằng hai ống nhỏ. Hai ống này sẽ đẩy không khí vào và đẩy máu đi khắp cơ thể.

Cả em trai của Stan cũng bị bệnh tim và được cho dùng thử thiết bị di động này. May mắn là cả hai anh em đều đã được ghép tim thành công.

"Bây giờ tôi cảm giác như mình có thể vừa chạy vừa nói chuyện," Stan nói. "Tôi muốn cám ơn người hiến tim và muốn gặp gia đình họ vào một ngày nào đó. Hi vọng là họ cũng muốn gặp tôi."

These icons link to social bookmarking sites where readers can share and discover new web pages.
  • Digg
  • Sphinn
  • del.icio.us
  • Facebook
  • Mixx
  • Google
  • Furl
  • Reddit
  • Spurl
  • StumbleUpon
  • Technorati

Thái Lan buộc tài xế say xỉn phải làm việc trong nhà xác

Chính phủ Thái Lan vừa công bố quy định phạt mới, buộc những người vi phạm luật giao thông khi say xỉn phải lao động công ích tại các nhà xác của bệnh viện.
Ước tính trong dịp lễ Songkran thường niên của Thái Lan, mỗi giờ lại có 2,3 người chết và 160 người bị thương do tai nạn đường bộ - Ảnh: Getty Images

Theo Guardian, với luật mới, chính quyền Thái Lan hi vọng sẽ thay đổi ý thức tham gia giao thông của những tài xế coi thường tính mạng bản thân và người khác khi họ phải đối diện trực tiếp với nỗi đau mất mát cả về thể chất lẫn tinh thần.

Đây là một trong những nỗ lực của chính quyền Thái Lan nhằm giảm thiểu tình trạng vi phạm giao thông dẫn tới quá nhiều thương vong. Quốc gia này đứng thứ hai thế giới về số người tử vong do tai nạn giao thông.

Trong các dịp lễ hội Songkran thường niên tại Thái Lan, hàng ngàn người dân đổ ra đường bằng xe máy, thường là không đội mũ bảo hiểm. Họ rời các thành phố lớn để về quê, đoàn tụ cùng gia đình. Rượu là đồ uống quen thuộc trong dịp lễ lạt này.

Ước tính trong suốt dịp lễ thường niên còn được gọi tên là “Bảy ngày nguy hiểm” này, cứ mỗi giờ lại có hơn 2 người chết và 160 người khác bị thương do các tai nạn giao thông đường bộ.

Lo ngại tình hình có thể tồi tệ hơn, năm nay Chính phủ Thái Lan quyết tâm mạnh tay trong các biện pháp xử phạt. Hồi đầu năm, chính quyền công bố sẽ tịch thu ôtô của tất cả tài xế lái xe khi nồng độ cồn vượt mức cho phép.

Quyết định về việc xử phạt lao động công ích trong nhà xác với lái xe say xỉn vừa được công bố tuần qua.

Theo đó, quan chức cảnh sát Kriangdej Jantarawong cho biết: “Những người vi phạm luật giao thông bị tòa kết án sẽ phải tới lao động công ích tại các nhà xác của bệnh viện”.

Cũng theo quan chức này: “Đó là cách thức để khiến những người vi phạm luật giao thông thấy sợ việc lái xe cẩu thả và lái xe trong khi say xỉn vì họ có thể rơi vào tình cảnh tương tự. Đây là biện pháp mang tính răn đe với mọi người”.

Ông Anurak Amornpetchsathaporn, quan chức phụ trách công tác cấp cứu tại Cục y tế cộng đồng, cho rằng một khoảng thời gian lao động công ích tại nhà xác sẽ mang lại những tác động rất khác so với các hình thức phạt khác như dọn dẹp công viên, thư viện đã từng áp dụng.

Ông nói: “Họ sẽ nhìn thấy những mất mát cả về thể chất và tinh thần. Tại nhà xác, họ sẽ phải dọn dẹp, vận chuyển các thi thể, vậy nên hi vọng là họ sẽ cảm nhận được nỗi đau, từ đó hiểu và có nhận thức tốt hơn, lái xe an toàn hơn”.

These icons link to social bookmarking sites where readers can share and discover new web pages.
  • Digg
  • Sphinn
  • del.icio.us
  • Facebook
  • Mixx
  • Google
  • Furl
  • Reddit
  • Spurl
  • StumbleUpon
  • Technorati

Tám năm phẫu thuật thẩm mỹ để... giống Phạm Băng Băng

Một phụ nữ ở Trung Quốc đã bất chấp 8 năm trời chịu đựng đau đớn, mệt mỏi, trải qua hàng chục cuộc phẫu thuật thẩm mỹ để có được ngoại hình giống hệt với minh tinh Phạm Băng Băng.
Gần đây, một người phụ nữ có bề ngoài giống hệt với nữ diễn viên Phạm Băng Băng xuất hiện trong một cuộc thi ca hát có tên “Super Girl” đã khiến tất cả khán giả tại trường quay lúc đó vô cùng ngạc nhiên và sửng sốt.
Hà Thừa Hi khiến mọi người ngỡ ngàng với ngoại hình giống hệt đại Hoa đán Phạm Băng Băng khi xuất hiện trong một cuộc thi hát của Trung Quốc.

Theo trang Sina, người phụ nữ có tên Hà Thừa Hi đã nhờ đến sự giúp sức của dao kéo trong vòng 8 năm trời để có ngoại hình hoàn hảo như đại Hoa đán. Cô còn nhận được sự ủng hộ nhiệt tình từ phía bạn trai, anh này thậm chí còn mở một phòng khám phẫu thuật thẩm mỹ để phục vụ nhu cầu của bạn gái.

Sau khi Hà Thừa Hi xuất hiện trên sóng truyền hình quốc gia, các bức ảnh đời tư của cô bị phát tán tràn lan trên các trang mạng xã hội và nhận được vô số lời bình luận. Phần lớn đều ngỡ ngàng và không thể phân biệt đâu là Phạm Băng Băng thật và đâu là Phạm Băng Băng giả.
Khó có thể phân biệt được Phạm Băng Băng thật - giả
Nhiều bình luận cho rằng cô chỉ có ngoại hình giống Phạm Băng Băng chứ không thể bắt trước được phong thái quý phái của người đẹp.

Một người bình luận: “Mặc dù ngoại hình giống y hệt Phạm Băng Băng nhưng cô ấy không thể có được ánh hào quang cũng như phong thái quí phái như vậy được”.

“Tôi tự hỏi là cô gái này nghĩ gì. Điều gì sẽ xảy ra khi đi ra đường và nhận ra có hàng chục cô gái giống y hệt mình”, một người khác thêm vào.

Hà Thừa Hi không phải là phụ nữ Trung Quốc đầu tiên mạo hiểm làm phẫu thuật thẩm mỹ để có thể đẹp như Phạm Băng Băng. Nhờ nước da trắng ngần và những đường nét tuyệt vời trên khuôn mặt mà đại hoa đán trở thành hình mẫu lý tưởng cho nhiều cô gái muốn mình đẹp hơn.

Đầu tháng này, một người mẹ tuyệt vọng đã đe dọa sẽ từ mặt con gái mình trên sóng truyền hình trực tiếp sau khi cô gái này nhất quyết đầu tư hơn 800.000 tệ để thực hiện 20 ca phẫu thuật thẩm mỹ trong vòng hai năm để có được ngoại hình giống với Phạm Băng Băng.

These icons link to social bookmarking sites where readers can share and discover new web pages.
  • Digg
  • Sphinn
  • del.icio.us
  • Facebook
  • Mixx
  • Google
  • Furl
  • Reddit
  • Spurl
  • StumbleUpon
  • Technorati
Blogger Templates